Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Sáu, ngày 30 tháng 9 năm 2016

Thứ Tư, ngày 28 tháng 9 năm 2016

Ngày đó

Một tháng, một năm. một thập kỳ, một thế kỳ hay một thiên niên kỷ đã trôi qua. Thời gian là cái gì đó rất tương đối. Một giờ có thể cảm thấy rất dài nhưng một năm đôi khi lại quá ngắn. Nàng biết chàng thế nào cũng đến vì nàng sẽ đến đó. Bởi vì nàng yêu chàng nên cảm thấy thế. Nàng ngồi chổ mà có thể nhìn thấy mọi người. Quả nhiên thật, chàng đến đó, vì nàng. Bởi vì chàng yêu nàng, và họ yêu nhau. Bởi vì nàng mong manh như tấm kính mỏng nên người ta có cảm giác rất dễ vỡ nên chàng sợ rằng chỉ cần động mạnh là nàng vỡ tan. Bởi vì chàng cũng là loại kính nhưng là kính cường lực nên đôi ba người tò mò muốn đập thử nó sẽ vỡ tan như thế nào nên nàng cũng rất sợ chỉ cần nàng sơ sẩy chút gì đó có thể làm chàng bị đập vỡ tan. Cả hai đều sợ làm vỡ tan lẫn nhau. Nên khi đó chỉ có thể cảm nhận nhau, bằng hơi thở, bằng ánh mắt.   

Lại giáo dục, nói riết phát bịnh luôn

Nghe người kia kể là tụi nhỏ bi giờ không học word, excel nữa mà học lập trình học Pascal gì đó. Thiệt tình ta chẳng hiểu người ta dạy Pascal để làm gì. Dĩ nhiên trước đây khoảng thập niên '80 của thế kỷ trước các nước Âu Mỹ dạy có món đó cho học sinh phổ thông để hiểu máy tính hoạt động như thế nào nhưng bi giờ các thiết bị hoạt động trên mấy câu lịnh bao vây khắp mọi mặt của cuộc sống con người thì học ba cái đó để làm cái gì vậy trời. Ý là người ta nói là xây nhà từ móng nên dạy Pascal là hợp lý nhất. Khôi hài thiệt, học cái gì mà chẳng có thể dẫn đến nhận thức về cách thức điều khiển thiết bị vận hành ra sao. Thiệt tình dân trang trí nội thất trong nhà không cần biết móng nhà phải sâu như thế nào để có thể đứng vững, toà nhà cao cần bỏ các gì vô trỏng để điều khiển nó lỡ có lắc lư cũng không đổ, hehe, họ chỉ cần biết trang trí nội thất trong nhà như thế nào để toát ra vẻ sang trọng, ấm áp hay lạnh lẽo gì đó. Và trang trí nội thất là phần không thể thiếu trong những toà nhà. Ta bỏ cái món này lâu lắm rồi nên ta chẳng biết bi giờ người ta dùng cái gì nữa, nhớ được một câu lịnh chắc chết liền, hehe. Học cái gì mà thông dụng đó, thiếu gì ngôn ngữ lập trình thông dụng. Nói chung học xong một cái rồi thì tự học cái khác dễ mà. 

Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Học tiếng China

Người kia thấy ta học tiếng China, cầm tờ giấy hỏi chữ này, chữ kia là chữ gì. Ta cười, tao chỉ cho mày mấy chữ này thôi, mày chỉ cần nhớ mấy chữ kiểu này là đủ. Thứ nhất là chữ nữ, là woman biết để đi toilet vô chỗ nữ mà đi, cổ nói là có tiếng Anh mà. Trời, đâu phải chỗ nào cũng có tiếng Anh, hay cũng có hình lady hay man, có chỗ chỉ ghi chữ China thôi thì mày làm gì. Vô khách sạn ở China nhiều đứa còn không nói tiếng Anh nữa nói chi mấy chỗ khác. Cổ hỏi chữ nam là gì, ta cười học nhiều lộn thì mệt, chỉ cần biết chữ nữ để mình vô thôi, còn lại thì kệ cha nó, đàn ông hay hifi gì không phải là chuyện của mày nên không cần học, hehe. Nhớ chuyện cười, thằng kia đi toilet thấy bảng đề chữ man nó lẩm bẩm viết có một chữ nam mà cũng lộn chính tả, gì mà kỳ cục vậy trời. Nhìn qua bên phía kia thấy chữ woman nó làu bàu tiếp, chỗ này bầy hầy thiệt, nam cũng viết sai chính tả mà vợ nam cũng viết sai tè le ra đó, có mấy chữ mà cũng sai, thằng chỗ này chắc chưa học hết lớp 1, hehe. Mỗi lần đi toilet là ta phải kiếm chỗ vợ nam mà đi, hehe. Biêt thêm chữ exit nữa để biết đường mà thoát thân nếu có rủi ro gì đó. Biết thêm chữ cấm nữa để đừng có tò mò táy máy mà bị phạt vạ hay bị nguy hiểm gì đó. Nhiều đó là đủ rồi.

Đáng sợ thiệt

Đi ăn đám cưới, gặp mấy đồng nghiệp cũ. Mấy anh chị kêu là bi giờ gặp nhau thấy mạnh khỏe và bình an là mừng rồi. Nghe là người này bị tạm giam, người kia đang chuẩn bị khởi tố ra tòa. Hỏi thăm mấy người khác đã lâm cảnh đó thì nghe là ở tù chưa ra. Cùng nhắc lại mấy người bị tam giam từ bao nhiêu năm để điều tra mà chưa khởi tố, có người bị bịnh chết trong trại. Nghe như một băng đảng giang hồ nào đó chớ không phải ngân hàng, vậy mà người ta vẫn cảm thấy bình thường. Vẫn bỏ mấy trăm triệu chạy vô đó, chạy lên cái ghế này, ghế nọ, vẩn tìm cách hốt, hốt thiệt nhiều, thiệt mau bất chấp tất cả. Thấy ghê gì đâu. May mà ta nghỉ từ lâu chớ không thôi ta chẳng hiểu mình sẽ thành cái thứ gì nữa vì trong môi trường đó rất khó để cảm nhận và nhận thức được những giá trị bình thường của những còn người bình thường Thế hệ 6x, 7x đã biết sợ nhưng cũng không rút muốn chân ra vì quen kiểu đó rồi. Thế hệ 7x, 8x thì không sợ, làm còn ghê gớm hơn, hốt càng nhanh càng tốt không cần biết là đạo đức hay là luật gì hết. Mà thiệt tình xứ này làm gì có luật, thi nhau mà hốt ai tới số thì chịu thôi. Thiệt tình không còn từ gì để diễn tả. 

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016

Người xưa

Nghe má kể ngày xưa bà cố đẹp lắm nên ông cố người tàu qua VN buôn bán thấy vậy lấy bà rồi ở Vn luôn. Khi ông chết họ hàng phía ông đem về China chôn, thuê tàu mang xác về bển đó mà. Sau đó chiến tranh tùm lum rồi bặt luôn tin tức từ đó. Bà nội giống bà cố nên cũng đẹp, ông cố bắt lấy người kia nhà cũng khá giả nhưng có tật thích đánh bạc, bà nhất quyết không chịu lấy. Lấy người nghèo cũng được miển không đánh bạc.Vì là con lai nên lúc đó cũng khó lấy chồng, tội nghiệp thiệt.  Nên hăm mấy tuổi ông cố bắt bà phải lấy chồng, bà mới lấy ông nội. Ông nội không đánh  bạc nhưng lại chơi  đá gà, uống rượu thôi chớ không cá độ tiền. Bà hơn ông nội tới 4 tuổi. Ông nội nhà làm nông nghèo hơn, chỉ có tám hay chín sào ruộng gì đó. còn bà nội chỉ ở nhà phụ buôn bán nên dù lớn tuổi hơn vẫn nhìn trẻ hơn vì một phần do sướng hơn. một phần do đẹp và trắng trẻo, vừa đẹp của bà cố vừa trắng trẻo của ông cố, ba tàu mà, vậy mà sau khi lấy ông nội bà về cũng học cấy lúa, làm ruộng, làm vườn y như nông dân thứ thiệt. Mà thiệt tình cái gène trắng hay ghê đó. ba ta cũng trắng, em ta cũng trắng, con của nó cũng trắng, qua biết bao đời luôn đó. Còn ta giống má nên không trắng. Khi bà bịnh, bà lên ở với ba má, ở sướng nên bà trắng ra, đẹp ra. Khi bà về quê, ai cũng nhìn ngó. Bà trở lên lại với ba má kêu là tao dị quá, ai cũng ngó. Ở được mấy tháng rôi bà cũng về quê chớ ở phố hoài không quen cũng thấy buồn. Nói bà nội nhớ bà ngoại. Có lần bà lên nhà chơi, ta chuẩn bị nước ấm, phòng tắm cho bà tắm. Bà vô tắm xíu là kêu con Uyeen đâu vô bà biểu, hóa ra bà kêu ta tắt điện vì để điện tắm dị quá chừng. ta phải tắt điện phòng tắm rồi bật điện phòng ngoài để ánh sáng lờ mờ chiếu vô đó cho bà thấy đường. Hehe, tội nghiệp người xưa quá chừng. Nhắc tới bà, coi chừng tối nay bà hiện kêu đứa nào nhắc bà đó bi giờ. 

Thứ Ba, ngày 20 tháng 9 năm 2016

Blue moon,

I saw you in that dream, again.  While you were telling about your work, you suddenly said that your house is too large. I innocently said that how about a smaller house, why you didn't buy a smaller one. You smiled and touched my forehead, you said that 37 degrees, that is ok. And then you took my hand to feel the pulse. Then you muttered it's ok too. And then you put your ear on my back to hear my lung as a doctor. And you said it's ok, all is ok, it's so strange. I said that what you have done, why. You laughed. You said that i was normally smart but now i had said a funny thing so you though that i was ill. You explained that your house was too large because no one lived there. When many people lived there it would be narrower and you had to buy the new larger one, not the smaller one. And then you caressed my head and laughed. At that time, i understood that you were kidding me. I was stupid. i was angry closing my eyes not to see your gleeful face.