Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Tư, ngày 24 tháng 8 năm 2016

Ham hố

Má kể hồi xưa ông ngoại dạy má chữ Hán, ông ngoại viết chử lên tờ giấy rồi má lấy tờ giấy để lên trên đó đồ từng chữ, viết bằng bút lông nét mạnh, nét nhẹ chớ không có viết tào lao như ta, hehe. Tại vì má thấy ta ngồi tập viết chữ China đó mà. Má cầm lên coi thấy ta vẽ lung tung beng ra đó. Ta học như vậy mà bữa nay còn chưa luyện xong mấy bộ thủ của tiếng China, nói vậy chứ cũng gần xong rồi vì bi giờ già rồi, đầu óc đặc lại rồi, với lại ham hố tùm lum thứ đó mà nên chậm đó không thôi giờ cũng đọc bập bẹ vài câu được rồi, nếu nói tập viết như vậy chắc tới tết Marốc cũng chưa xong. Mấy người bạn thấy ta viết lằng nhằng hỏi là cái phi vụ tiếng Tây Ban nha sao rồi, ta đành chịu chết bỏ qua, vì tiếng Tây ban nha cũng không quá khó nên để đó, mai mốt quay lại. Họ hỏi vậy bi giờ học tiếng Tàu thôi hả, mai mốt định qua China sống hả? Người khác thì kêu qua kiểu này chắc qua Đài loan chớ qua China sống cái gì. Hay thiệt đó, ngươi ta sợ China đồng hoá đến nỗi  sợ cả tiếng China. Khi mà người ta có đủ kiến thức nền, khi mà người ta hiểu văn hóa của càng nhiều xứ sở khác nhau thì càng không dễ bị đồng hóa. Họ càng thể hiện được chính kiến của mình. Họ càng dễ thích nghi và cũng càng dễ tha thứ, dễ dung hòa những cái quan điểm khác biệt nhau. Nói chung là càng dễ sống nhưng lại càng khó trị, hehe. Ta buồn cười, trời đất, vẫn đang ôn tiếng Anh, tiếng Pháp hàng ngày đó mà, sao không biểu tui qua Anh hay Pháp để sống. Chắc hồi mới học tiếng Tây ban nha người ta nghĩ mình đang định qua Tây ban nha để sống quá, vì họ đậu có nghĩ là dân mấy nước Mỹ latin nói tiếng Tây ban nha với Bồ đào nha đầy ra đó. Đúng là bỏ lâu quên hết sạch, ngữ pháp tiếng Pháp ta muốn quên hết, mở miệng nói là y như trẻ con nói đó, sướng gì đâu, người ta nghe chắc mắt tròn mắt dẹt ngạc nhiên vô cùng tận, hehe. Nhưng coi lại thì nhớ lại liến đó mà. Giống như lâu rồi không gặp thì quên mất tiêu, chỉ cần nhìn thấy cái dáng đi là biết liền đó mà đâu cần phải nhìn thấy cái mặt thì mới nhận ra. Nó ăn vô máu rồi, chẳng qua cất kỹ, lớp này chồng lên lớp kia bụi bám tùm lum thì tưởng là không có nhưng mà nó vẫn đang nằm chình ình ở đó, không thoát đi đâu, kiểu sống để bụng, chết mang theo đó mà, hehe. 

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 8 năm 2016

Hiểu

Người kia kể má nó nằm ở bịnh viện mới ra viện dưỡng bịnh ở nhà chờ tái khám. Ta khuyên mày đưa ba mày đang ở dưới quê ra chơi với má mày đi. Nó kêu má em về nhà rồi đâu còn ở bịnh viện. Ta cười, trời đất, tại má mày về nhà mày tao mới kêu mày đưa ba mày ở quê ra chơi với má mày chớ. Ổng già rồi chăm sóc mình không xong sao chăm sóc cho má mày, hơn nữa ở bịnh viện là 1 cái ổ vi trùng vi khuẩn virus tùm lum thứ ở đó, đưa ông già vô làm gì mắc bịnh thêm bi giờ, bà già về nhà mới đưa ông già ra để hai người chăm sóc nhau chớ, hehe. Vậy mà mấy bữa sau nó mới đưa ba ở quê ra. Ta kêu mày đi chợ nấu nướng đồ ăn thức uống để sẵn đó, xong rồi đi chơi thoải mái, canh giờ gần ăn trưa chạy về là được tại sợ rủi ăn sặc cơm canh gì đó mà không có người trông thì mệt đó mà, 2 ông bà già tự lo lấy, không chết đâu mà sợ, sợ là má mày lo chăm sóc ba mày thì má mày còn khỏe ra nữa nó, hehe. Sau đó nó kể, mấy bữa trước mà em yếu lắm, nằm không hà, ba em ở quê thì ho sù sụ, vậy mà bữa ba em ra, má em khỏe hôm sau nấu cơm cho ba em ăn nữa mới ghê, còn ba em hết ho luôn, hehe. Vợ chồng con cái tùm lum gì mà không hiểu gì hết trơn, ngồi không nghĩ tùm lum nên không hết bịnh đó mà, cứ để ông bà già làm gì đó là quên hết bịnh luôn mà. Mấy người già mà nghe ta nói vậy chắc chửi ta te tát quá, hehe. Gì chớ người già với con nít ta hiểu lắm mà, chỉ có người lớn là không lừa được thôi, hehe. 

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 8 năm 2016

whatever can happen on the earth

You asked me that question because you can't believe, can you? Yeah, you can't believe, i can't believe, and everyone can't believe if they know what happens because it's strange. It looks like a fairy tale. Even some children don't believe in fairy tale but we, adult, believe in it. It sounds funny. You and i are the sensitive people. So sometimes we see what the others don't see. Maybe we can get each other's brain wave. Fortunately, people don't understand what happens. Otherwise, they think we all must be crazy, hehe. Sometimes i jitter because of nothing, i suddenly miss you when i'm working. I must be crazy, i can't think of anything but you. I try to keep calm to continue working.

Thứ Tư, ngày 17 tháng 8 năm 2016

Lỳ

Ta nói bi giờ mấy đứa nhỏ cứ đi học thêm, học thêm riết mất khả năng tự học. mà tự học là yếu tố quyết định sự thành bại, quyết định hạnh phúc của một người. Thầy cô chỉ là yếu tố hỗ trợ thôi.  Nghe giải thích là bi giờ một số thầy bà mất dạy lắm, dạy lớt phớt trên lớp còn ở lớp học thêm tại nhà thì dạy kỹ lưỡng. Gặp trường hợp đó phải lỳ mới sống sót nổi. Nhớ ngày xưa, khi mới vô lớp 10, học vật lý ta chẳng hiểu cái gì, ta thấy mình sao ngu như heo đó. ta tức mình tự coi sách giáo khoa, coi cũng không hiểu luôn. Chẳng thể hiểu vector là cái gì, chẳng thể hiểu gia tốc là cái gì và mấy thứ gì gì đó nữa, quên mất rồi, dù có nghe thầy giảng, dù có đọc đi dọc lại sach gíao khoa. Mấy môn khác thì có khác lạ ta cũng có thể hiểu. Đi kiếm sách trước năm '75 để coi thử, kiếm không thấy cuốn nào giống chương trình ta đang học, vì thất lạc tùm lum mà. May quá, cuối cùng củng kiếm ra cuốn vật lý đại cương cho sinh viên đại học năm thứ nhất, lúc đó anh ta đang học đại học mà. Ta coi thấy dễ hiểu hon nên từ đó bỏ sách giáo khoa qua 1 bên mà ôm quyển này để học. Cuối năm thi học kỳ là thi tập trung, mấy đứa bạn coi bài của ta thì được 8, thậm chí 9 điểm, nhưng ta có 7.5 điểm hà. Vì không phát bài nên ta không biết tại sao. Tới khi vô học bạ xong xuôi đâu đó rồi thì mới phát bài thi. Cha mẹ ơi, thì ra lúc cộng điểm thấy cô nào đó chấm bài đã quên cộng điểm lý thuyết của ta nên ta mất 2.5 điểm không thôi ta được tròn 10 điểm. ta tức mình cầm bài lên đòi điểm của mình, thầy dạy bộ môn phải đưa bài này lên ban gáim hiệu để xem xét vì thi tập trung mà, đâu phải do thầy. Sau đó thầy hiệu phó hiệu trưởng gì đó kêu ta lên rồi nói thôi em bỏ qua đi vì dù gì em điểm cũng cao nhất lớp, điểm đã vô học bạ rồi sửa lại khó lắm. ta tức mình ráng nuốt nước mắt để không khóc òa lên vì chẳng biết nói gì. Ta thấy sao cuộc đời bất công với ta mà ta không thể làm gì. Ta cũng chẳng đòi má ta hay anh ta lên kiện vì ta nhiều lần bị xui xẻo như vậy mà, có khi còn bị thầy cô ức hiếp, đì sói trán vì không đi học thêm nữa mà, má ta kêu thôi, con học cho con con mà, điểm số chỉ là một phần thôi, quan trọng là cái kiến thức con tiếp thu được để sử dụng trong đời. Nghĩ tới má dạy nên ta nuốt nước mắt mà về đó. Sau đó ta hay kiếm sạch đại học để coi vì sách đại học viết hay hơn, hehe. Có lần năm ta học 12 ta lấy sách toàn của chị ta đang học chuyên ngành toán đó mà, có lần chị ta có mấy bài toán thấy khó nên hỏi ta giải được không, ta coi rồi bò ra làm một hồi cũng gỉai được luôn. Tóm lại, phải lỳ thì mới trụ nổi trong môi trường học hành như vầy. 

5 yrs ago


Thứ Hai, ngày 15 tháng 8 năm 2016

Không được phạt vượt đèn vàng

Thấy người ta cãi nhau về chuyện phạt vượt đèn vàng hay không vượt đèn vàng ta thấy khôi hài qua chừng. "Tín hiệu vàng là phải dừng lại trước vạch dừng, trừ trường hợp đã đi quá vạch dừng thì được đi tiếp; trong trường hợp tín hiệu vàng nhấp nháy là được đi nhưng phải giảm tốc độ, chú ý quan sát, nhường đường cho người đi bộ qua đường." Nghĩa là không cấm vượt đèn vàng. Đèn vàng là trung gian chuyển tiếp giữa xanh và đỏ, xanh là được phép, đỏ là cấm, còn vàng thì tùy nghi di tản, hehe. Vậy nên có thể phạt hay không phạt miễn là chứng minh lý do phạt là hợp lý. Bất cứ cái gì cũng có trung gian giữa cấm và được, giữa tốt và xấu, khi nằm trên lằn ranh này thì có thể kết luận sai hay đúng phụ thuộc nhiều thứ. Nhưng thông thường việc cần làm là chứng minh nó xấu chứ không phải chứng minh nó tốt, nếu không chứng được nó xấu thì nghiễm nhiên nó là tốt, đó cũng là một trong những cái để mà người ta áp dụng trong nguyên tắc suy đóan vô tội. Giống như ăn cắp là xấu xa, là vi phạm pháp luật nhưng nếu ăn cắp bánh mì thì có thể do là đói quá nên bản năng sinh tồn dẫn dắt dẫn tới không điều khiển được hành vi nên phải ăn cắp, nhưng ăn cắp bịch chocolat thì không phải đói nên là hành vi ăn cắp có chủ ý, nhưng nếu trong một xã hội giàu có mà trẻ con ăn cắp bịch chocolat cũng có thể quy là do thèm quá miễn truy tố. Tóm lại là cái gì cũng tương đối, phạt hay không còn phụ thuộc nhiều thứ miển là chứng minh là đáng để phạt thì mới được quyền phạt nếu trong luật không ghi rõ ràng là cấm. Như đường kẻ liền nét nghĩa là cấm vượt qua phân cách giữa 2 làn đường, đường kẻ đứt đoạn nghĩa là trong trường hợp cần thiết có thể lạng qua bên này hay bên kia. Đèn vàng cũng vậy, police muốn phạt đèn vàng phải chứng minh được lý do tại sao phải phạt, chẳng hạn có 100 người gặp đèn vàng thì hết 50 người vượt đèn vàng, trong 50 người đó có 5 người gây ra tai nạn giao thông thì có thể phạt, phải có số liệu chính xác chứng minh lý do phạt hợp lý, phản đối phạt đèn vàng thì không cần chứng minh, hehe, nhưng nếu cần thì cũng chứng minh được là những xe to đùng cần khoảng thời gian lết bánh khi thắng nên có thể vượt đèn vàng chẳng hạn, hay những người gây ra tai nạn khi vượt đèn vàng không phải do họ vượt đèn vàng mà do họ say rượu chẳng hạn, hay những lý do khác. Chung quy phạt chỉ là hình thức ngăn chặn những hành vi nguy hiểm tới cộng đồng khi đã hết cách, không thể thực hiện những biện pháp ngăn chặn khác, đó là một xã hội văn minh chứ không phải phạt vì thích phạt. Luật chỉ cấm khi có lý do chính đáng, hợp lý, có cơ sở khoa học. Phạt cũng phải dựa trên những cái như vậy. Vậy mà ta không thấy police đưa ra những dữ liệu xác đáng để chứng minh cần phải phạt khi vượt đèn vàng, vậy nên phạt khi vượt đèn vàng là vô lối. Hơn nữa, hành pháp cũng là một đối tượng chịu sự điều chỉnh của luật nhưu những công dân khác, nên công dân gảii thích luật theo hướng có lợi cho họ, hành pháp giải thích luật theo hướng có lợi cho cơ quan công quyền, trong trường hợp đó ai cũng có lý lẽ đúng hết, như vậy tư pháp là nơi xử luật phải có chức năng giải thích luật, chính chánh án toà án tối cao, càng cao càng tối, càng tối càng cao, phải giải thích luật. Nếu trong trường hợp không thể dung hòa được những mâu thuẫn thì người làm luật phải đứng ra giải thích luật. đó chính là trách nhiệm của quốc hội. nếu quốc hội không thể giải thích luật thì luật đó xứng đáng đem quăng vô thùng rác vì không có giá trị thi hành.

Sống hay chuẩn bị sống

Người kia kể bác sĩ nói là người thân bị u khả năng là u ác rất cao nên cả đêm không ngủ, vừa kể vừa khóc. Ta hỏi thăm kỹ lưỡng và an ủi. ta nói ai cũng có ngày sẽ mất, như tao chẳng hạn, lỡ ra đường gặp thằng điên nào tông xe ầm vô một phát tao chết ngắt luôn thì sao, lúc đó tao chết sớm hơn cả người thân của mày. Với lại nhiều  bịnh vẫn có khả năng phục hồi cao nếu tinh thần mình mạnh mẽ. Khi mà tinh thần mình thoải mái, vui vẻ, sống ngày nào đáng ngày đó.thì khả năng lành bịnh lớn hơn mà. Hơn nữa người thân của người bịnh góp phần không nhỏ vào sự lành bịnh của người đó nữa mà. Mày khóc lóc ủ rủ thì chính mình còn sinh bịnh nói chi còn sức đâu chăm sóc người khác, hơn nữa thái độ đó còn làm người bịnh lo lắng, suy nghĩ tùm lum tà la thì bịnh lại càng nặng hơn. Phải ráng lên, mỗi ngaỳ ráng 1 chút, 10 ngày được 10 chút, 100 ngày được 100 chút. Keep fighting. Khi mà có tư tưởng đầu hàng thì mình thất bại ngay rồi. Thiệt tình sống chết không biết đâu mà lần trong cái xã hội quá nhiều rủi ro bất trắc này. Khác nhau ở chỗ là người ta biết được khi nào mình chết hoặc không biết khi nào mình chết thôi. Khi mà biết khi nào mình chết thì cũng hơi ớn, thiệt tình đó mà nhưng dù gì cũng có thời gian để sắp xếp những cái để mà làm trong lúc còn sống. Thần kinh phải hơi cứng một chút thì mới không quỵ. Vậy nên sống ngày nào nên sống trọn vẹn hết ngày đó. Làm việc trọn vẹn, yêu thương trọn vẹn, ghét trọn vẹn luôn, hehe. Tại sao người ta không yêu thương khi người đó còn sống mà chờ lúc chết rồi mới khóc lóc, chẳng biết để làm gì. Tại sao người ta không xin lỗi ngay từ lúc người đó còn nhận thức được mà chờ tới khi người ta ra đi rồi mới ăn năn, hối tiếc. Tại sao người ta không làm những cái người ta yêu thích mà người ta làm những cái người khác thích để rồi cả đời nuối tiếc vì đã sống cho người khác chứ không phải sống cho mình. Tại sao người ta sống cho ý thích của người khác, hy sinh bản thân mình cho người khác, chẳng biết để làm gì, thay vì dung hòa những ý thích đó để cùng sống hạnh phúc hay không can thiệp vào những cái riêng của người khác, cho dù là người thân thiết nhất của mình thì ai cũng phải có những cái riêng không thể chạm vào mà ta cần phải tôn trọng, miễn là phải sống trung thực với nhau, không giả dối. Ta đúng là người kỳ cục trong xã hội lấy giả dối làm tiêu chuẩn đạo đức hàng đầu này. Ta nói nghe ngon lắm nhưng đôi lúc ta không đủ sức mạnh ý chí để vượt qua những cái quy tắc những cái quan điểm kỳ quái trong xã hội này.