Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

Nói tào lao

Tình cờ coi trên mạng thấy người kia biết nhiều thứ tiếng, mười mấy thứ tiếng đó, nói là biết nhiều thứ tiếng nhiều khi thấy mình kỳ kỳ, bởi vì đôi khi giống như người nghe lén. Có những người nói bằng thứ tiếng gốc của họ vì họ không muốn người khác nghe, mà ổng tình cờ nghe vì ổng biết thứ tiêng đó mà, hóa ra giống như nghe trộm. Người có văn hóa là vậy. Mà người biết nhiều thứ tiếng nhiều khi thấy họ cũng hơi kỳ kỳ. Có thể là họ thấm nhiều nền văn hoá khác nhau nên trong con người họ luôn có sự lựa chọn hay xung đột giữa những giá trị khác khau trong những nền văn hóa mà họ biết. Ta biết sơ sơ vài ba thứ tiếng mà ta đã thấy đôi lúc ta chẳng giống ai, nói chi mấy superman đó. Họ dễ thông cảm và chấp nhận những người khác trong cuộc sống hơn, có thể là do đi làng sàng, sàng qua, sàng lại giữa những nền văn hóa khác nhau, nên có thể ở nền văn hoá này chấp nhận điều này nhưng nền văn hoà khác không chấp nhận điều đó, nên họ thấy được sự tương đối của những giá trị cuộc sống tùy theo hệ quy chiếu. Nhưng có thể trong công việc họ nghiêm khắc hơn bởi vì họ có thể có nhiều lựa chọn hoàn mỹ hơn ở những nền văn hóa khác nhau. Gọi là khó tính nhưng dễ chịu. Nhưng có nhiều người cứ thích nghe lén, xong rồi kể người này, kể người nọ tùm lum tà la. Mấy người này cũng kêu là họ có văn hóa, hehe. Ngày xưa ta đi làm mấy chị trong cơ quan kêua là nghe tiếng xẹt xẹt là biết con Uyen đi. ta đùa, em đi xẹt xẹt để mấy chị nghe biết là con Uyeen tới để lỡ đang nói gì nó thì im trước để khỏi kỳ đó mà, hehe. Mấy chị kêu nói xầu gì em. Ta cười, ai biết được, ai mà chẳng co cái gì xấu xí, vậy em cũng có xấu xí đó mà, chỉ không có đê tiện thôi, nên người ta nói thì chấp nhận thôi, hehe. Lỡ mà người ta thương mình thì nói thẳng mặt mình mình còn sửa, người ta hỏng thương thì nói sau lưng mình thì mình cứ tưởng mình tốt thì khỏi phải sửa. Nói nghe muốn quýnh quá chừng, phaỉ vậy không nè. Ngày nhỏ ở nhà mà đi xẹt xẹt là xong luôn, thế nào cũng nghe má nói, con Uyeen nhấc cái chân lên coi.

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Văn hóa là cái còn lại khi mọi thứ đã mất đi

Thấy có cán bộ có chức đi theo đảng ở trển đi xuống dưới công cán gì đó, xe police hú còi, dẹp đường, chặn đường tùm tum tà la. Ta thấy hay ho quá thể. Ta không biết ông bộ trưởng ở một xứ Âu nào đó đi công cán bình thường thì police có chặn đường cấm ngay cả những đường ổng không đi qua không nữa. Bộ người ta sợ bị bắn chết hay sao mà lo dẹp đường xá tùm lum vậy trời. Bộ có nhiều kẻ thù lắm hả? Thiệt tình có đi ngang trước mặt ta chắc ta cũng chằng biết vì chẳng thèm ngó vì có cái gì đáng ngó đâu. Nếu mà mấy siêu sao đẹp trai, đẹp gái, tài năng ngút trời  thì ta còn ráng nhìn một chút chớ mấy ông này có cái gì đâu mà phải ngó chi cho tốn thời gian. Vậy túm lại chẳng hiểu vì lý do gì mà phải cách ly như người ta cách ly bịnh truyền nhiễm vậy. Hehe, nói tào lao cho vui thôi chớ thiệt tình là để cấp trên ra oai và cấp dưới có dịp nịnh bợ, bợ đít gì đó. Thấy chậm phát triển dễ sợ. Mấy siêu sao thì sợ người hâm mộ cuồng nhiệt quá lỡ mà manh động gì thì ai biết chuyện gì xảy ra nên mới cần vệ sĩ, đó là sự cần thiết. Còn mấy ông kia thì chẳng biết có gì để người ta hâm mộ cuồng nhiệt đến nỗi cách ly như cách ly bịnh truyền nhiễm. Kỳ lạ. Con người càng văn minh càng có văn hoá thì càng tôn trọng đồng loại, nghĩa là ai cũng như nhau chỉ khác nhau về năng lực, về công việc chứ còn về phẩm chất đạo đức thì chưa chắc ông tổng thống dám vênh vang cho là tôi tốt hơn ông quét rác. Cho nên không có khoàng cách về nhân phẩm giữa những người có công việc và địa vị xã hội khác nhau. Cho nên họ không đối xử kẻ cả, tạo ra một khoảng cách với những người có địa vị thấp hơn. Chỉ có thể vì yếu tố an toàn hay không bị quấy rầy ảnh hưởng tới tiến độ công việc thì mới cần có một khoảng cách nào đó nhưng nó phải thật tế nhị và khôn khéo, không để tạo ra sự phân biệt như ngày xưa phân biệt chủ nô và nô lệ. Nhìn vào đó là biết người ta có giáo dục tốt, có nền tảng văn hóa tốt, có nhân cách tốt hay là ngược lại.

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

Làm mướn

Thấy cái vụ đảng cho đặt cái bót một đằng để thu tiền xe chạy một nẻo, người ta trả tiền bằng tiền lẻ thì có luật sự đảng nào đó kêu là trả tiền bằng tiền cắc làm chậm trong quá trình thu tiền của cán bộ sẽ bị bắt nhốt tù ta đã thấy khôi hài. Tiền nhà nước phát hành thì người ta xài kiểu gì kệ người ta, nếu bót đó mà không thu tiền thì mới báo police bắt vì cái tội từ chối sử dụng đồng tiền do nhà nước phát hành, đằng này lại nói ngược. Rồi coi được cái clip gì đó cô cán bộ thu tiền đứng giải thích cho lái xe lằng nhằng gì đó, tài xế kêu là tui đi quốc lộ tui không đi đường tránh mà sao bắt tui trả tiền đường tránh, cổ giải thích tầm bậy tầm bạ gì đó thì tài xế kêu là nộp phí làm đường và bảo trì đường bộ tính theo đầu xe rồi, còn nộp thêm phí qua xăng nữa, nghĩa là nộp double luôn rồi, cổ lại trả lời lăng nhằng lằng lằng cái gì đó. Thỉnh thoảng có mấy bot gì đó thu tiền nghĩa là triple. Ta list ra tiếng Anh đây để bữa nào rảnh rỗi sinh nông nổi nghiên cứu nó gấp bao nhiêu
1 single
2 double
3 triple/treble
4 quadruple
5 quintuple pentadruple
6 sextuple hexatruple
7 septuple
8 octuple
9 nonuple
10 decuple
11 undecuple hendecuple
12 duodecuple
13 tredecuple
100 centuple

Ta đã ngu si đần độn mà nghe giải thích kiểu đó ta càng thấy mình đần thêm. Sợ quá hết dám coi.  Lại coi thấy clip trả tiền lẻ, cô cán bộ thu tiền đếm từng đồng tiền lẻ mệt quá nên kêu là thôi cho bác tài đi qua thì bác tài không chịu đi vì chưa nộp đủ tiền mà, cổ chán quá trả lại tiền đuổi bác tài đi cho khuất mắt chớ đừng đó nhìn mặt thấy ghét. Cứ ai mà làm việc trển bảo kê là cán bộ tuốt luốt, từ cán bộ quét đường đến cá bộ đi qua đi lại để làm việc với dân dân, gọi theo tiếng tàu là hành dân đó. Tiếng tàu từ hành nghĩa là đi đó mà. đi qua đi lại gọi là hành tái hành hồi, hành tới hành lui dân ngu khu đen. Giờ lo học tiếng tàu chớ không thôi mai mốt thành quốc ngữ thì học không kịp.
Xong rồi ta nghe ai đó kêu là mấy đứa đó cũng chỉ là nhân viên thôi mà, có kêu thì kêu sếp của nó chớ.
Coi mấy cái đó ta thấy kinh dị. Ta chưa nói tới mấy cái việc thu đó như thế nào, chưa nói tới việc sếp tụi nó như thế nào, ta chỉ mới care mấy đứa đó thôi đã thấy kinh dị. Không hiểu là tụi nó hiểu biết đến đâu mà mở miệng đi giải thích mấy việc lằng nhằng bậy bạ đó làm gì, kiểu như là tụi nhóc hay nói là ngu mà tỏ ra nguy hiểm. Nếu mà đi làm mấy việc đó thì có ngu si đần độn tới đâu thì nghe người ta nói cũng sáng cái đầu ra chớ, chẳng lẽ đặc đến nỗi không nhét được cái gì vô đầu hay sao. Ta lỡ mà ngu si đần độn phải nhờ gửi gắm vô làm cái chỗ đó mà gặp mấy bác tài như vậy thì ta cũng mỉm cười, dạ anh chờ chút em đếm, hổm rày nhiều tiền lẻ quá. Đơn giản vậy thôi, chớ mắc mớ gì mà nói lắm vậy, vì xét về lý lẽ thì chẳng có cái gì đúng hết thì mở miệng câu nào là sai câu đó mà, 10 câu đủ chục luôn mà, vậy mở miệng làm cái quái gì. Ai nói gì cứ ráng mà điếc, hỏi nhiều thì dạ để em báo cáo cấp trên,  vì mấy cái đó hơi bị bậy thì biết giải thích kiểu gì. Một điều dạ hai điều dạ thì gặp mấy người nóng mấy họ cũng nguội mà. Còn nếu gặp bác tài không chịu nộp tiền thì báo cáo cấp trên ra giải quyết vì không thuộc thẩm quyền của mình. Cùng lắm là bị kỷ luật thôi chớ có gì đâu mà ghê vậy. Mà thiệt tình nếu mà như vậy thì ta nghỉ quách kiếm chỗ nào đó mà làm, làm mấy việc chẳng ra gì mà cũng làm, thiệt tình so với đĩ điếm cướp giựt ăn xin cũng chẳng khác nhau là mấy sợ còn tệ hơn vì khác nhau cơ hội để kiếm việc.
Làm mướn thì ráng kiếm chủ đàng hoàng mà làm để dù gì cũng còn được làm người.

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

lại mạng

Hổm rày thấy người ta la um sùm về chuyện mạng mẽo gì đó, nhớ bài này.


Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Social network

Ta thấy các phương tiện truyền thông khen chê đủ thứ về cái này, họ gọi là mạng xã hội, hehe. Người ta chê nhiều hơn khen vậy rồi người ta vẫn cắm đầu vô đó. Hàng ngày ta online ít nhất 8 tiếng vì ta làm việc qua Yahoo, qua Gmail, qua Sky nên kêu online ít thì làm cái kiểu gì đây. Những khi xài smartphone thì ta chỉ có check mail thôi. Facebook ta vô chơi cho vui khi ta làm việc máy tính mà rảnh rỗi sinh nông nổi. Twitter đặt chỗ để đó,  Linkedin cũng có nhưng vì môi trường xung quanh ta chẳng ai xài 2 cái thứ này. Một mớ tài khoản ngân hàng nữa mới ghê.Nội việc nhớ user và password đã đủ chết. Trong đời thực vì bị vướng vấn đề khoảng cách và phương tiện vận chuyển để tiếp xúc được với nhau nên phạm vi nối kết của người ta hẹp hơn. Người ta chỉ có thể nối kết thường xuyên trong phạm vi dễ nhìn thấyy mặt nhau, cho nên người ta nối kết với những người có môi trường sống là công việc và sinh hoạt giải trí tương tự nhau hay bổ sung nhau, nên thường có những đặc điểm về cá nhân với những dạng gần như nhau. Người xấu kết nối với người xấu, kẻ tốt kết nối với kẻ tốt, gần như là vậy. Thỉnh thoảng cũng có những vùng giao thoa giữa kẻ xấu và người tốt. Còn trên social network (SN) thì vần đề khoảng cách đã bị triệt tiêu gần như hết nên phạm vi kết nối rất rộng. Ai cũng muốn mở rộng địa bàn của nó, cà người tốt lẫn kẻ xấu. Người tốt thì mở rộng phạm vi hoạt động của họ theo cách đàng hoàng, còn kẻ xấu mở rộng địa bàn theo bất cứ kiểu gì miễn nhanh nhất, phạm vi ảnh hưởng lớn nhất. Chính vì vậy mà người ta đôi khi bị tác động của những cái mà người ta không mong muốn, hay không ngờ. Coi cách thức mở rộng địa bàn hoạt động của băng nhóm tội phạm, xì ke... thì biết, trong đời thực chứ không phải trong phim ảnh đâu nhe. Nếu vì trong đời thực không thể thấy thì coi tạm trong phim ảnh vậy vì trong phim ảnh có tính nhân văn, giaó dục nên kết thúc thường có hậu chứ không phải bao giờ cũng khốc liệt, kinh tởm như trong đời thường. SN là cái mà không thể tránh hay chối bỏ trong xã hội hiện đại, cũng gần như nhu cầu về điện vậy đó. Vậy nên vấn đề làm làm thế nào để kết nối một cách hiệu quả và an toàn nhất. No free lunch. Cần thuộc nằm lòng cụm từ này. Đây là vấn đề giáo dục chứ không phải là chuyện cấm đoán. Giáo dục ý thức tự bảo vệ mình trong một cộng đồng đặc biệt mà khả năng kết nối gần như là vô hạn. Nhận thức được những cái hay cũng như cái hạn chế của việc kết nối trong một hệ thống nào đó. Nhận thức được cái hay, dở của việc  tác động cũng như bị tác động của một nhóm hay một cá nhân nào đó. Đừng có xen vào những cái không phải là của mình, còn những cái gì xếp vào loại không phảỉ của mình thì phụ huynh và thấy cô phải dạy từ khi còn nhỏ. Khi mà trẻ nhỏ còn chưa đủ nhận thức và vốn sống trong đời thực thì việc ngăn chặn hoặc hạn chế kết nối trên mạng là việc cần thiết, còn mức độ ngân chặn hay hạn chế tùy thuộc vào từng đối tượng. Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân, cái gì không muốn thì nên làm cho người khác hén, để cho nó chừa hén, tiếng tào lao của ta đó mà. Đừng có manh động trước bất cứ cái gì. Keep calm, keep calm and keep calm, nếu lẩm bẩm từ đó ba bốn lần mà không xong thì nhào lên dộng cho nó 1 cái vô mặt để hạ hỏa, hehe.  Cuộc sống còn vô vàn những cái khác chứ không chỉ có SN. Người thân, ta có thể touch họ để cảm thấy mối liên kết thực sự, mỗi cái chạm có thể cảm thấy đó là người thực, là chúng ta đang sống chứ không phải trong giấc mơ. Bạn bè, chúng ta có thể chia sẻ những cái gần gũi, những cái ta đang hít thở trong cuộc sống thực cho nhau. Người quen, hàng xóm láng giềng, đồng nghiệp... chúng ta có những mối bận tâm giống nhau nào đó có thể chia sẻ hay những cạnh tranh nào đó mà chúng ta đang gắng vượt qua, Cuộc sóng trên mạng cũng là cuộc sống thực, cuộc sống ngoài đời cũng là cuộc sống thực, chúng chỉ ở những dạng thức khác nhau của cuộc sống thôi mà. Đối với ta không có cucộc sống ảo, nếu có chăng thì đó là trong những giấc mơ. Đôi khi giấc mơ cũng cần thiết giống như ta xả stress vậy hay là coi truyện, coi phim gì đó do chính ta chế ra, hehe. Cái này bổ sung cho cái kia để cuộc sống phong phú hơn. Vấn đề là biết và có đủ nghị lực để cân bằng cuộc sống trên mạng và cuộc ngoài đời để sống tốt hơn. Enjoy your life.

Khó thiệt

Coi cái hình người kia trợn tròn mắt, nhớ ngày xưa. Hồi đó ta ốm tong nên cái gì cũng thấy to. Mắt to, mũi to, miệng to, mặt thì không to mới kỳ, hehe. Có lần ta gửi hình photo, người nhận kêu là gửi hình gốc đi chớ hình gì mà nhìn thấy mỗi hai con mắt, hehe. Mỗi khi ngạc nhiên cái gì đó ta hay mở to mắt, mắt đã to mà còn trợn nữa thì chó dữ cũng sợ bỏ chạy chớ nói chi người, hehe. Quen tật, mấy lần sếp nói gì ta cũng trợn mắt nữa mới ghê, sếp biểu, sao em trợn mắt thấy ghê quá vậy, hehe. Dĩ nhiên sếp nói kiểu khác nhưng ta diễn nôm cho thêm ấn tượng đó mà. Về nhà ta mới soi gương rồi trợn mắt coi thử ghê tới cỡ nào chớ thiệt tình cái gương là cái ta ít xài nhứt. Thấy cũng ghê thiệt, hehe. Sau đó ta hết dám trợn mắt, chụp hình cũng không dám mở to mắt nữa. Lúc đó mấy người chụp hình lại kêu mở to mắt ra đi chớ, mắt vậy mà sao không chịu mở to. Lại phải tập lại mở mắt cho đúng nguyên bản cha sinh mẹ đẻ. Đúng là khó thiệt, trợn mắt cũng bị la, nhắm mắt cũng bị la. Mỗi lần ta cười hết ga hết số là mắt nhắm tịt lại, hehe. nhìn mấy người cười mà mở mắt thiệt to ta thấy giỏi gì đâu.