Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

Kỳ cục

Gần như chữ cái latin nào cũng có cái đuôi để móc vô chữ cái kế tiếp, ngay cả chữ o người ta cũng ráng vòng 1 phát rồi thòi ra cái đuôi, chỉ có chữ q là không có đuôi nhưng chữ q thường được nối tiếp bằng chữ có móc ở phía trước, hehe.  Nên khi viết 1 từ thì các chữ cái dính liền nhau, dù có viết chữ xấu hay đẹp đều dính nhau trừ trường hợp có vấn đề gì đó. Rất dễ dàng phân biệt từ này với từ kia. Còn chữ China thì không phải chữ cái mà là từ gốc rễ radical,  tiếng Việt kêu là bộ thủ. Nên mấy radical này chẳng biết dính với nhau như thế nào để phân biệt từ này với từ kia nếu như viết chữ không đều. Tại vì chữ Chiuna chữ nào cũng nhét trong một cái ô thấy ngộp thở gì đâu. Vậy cho nên mấy radical này thay đổi kích thước, khuôn dạng để thể hiện sự gắn kết giữa chúng trong 1 từ. Như chữ ban1 chẳng han mở bằng chữ wang ( vương) và đóng bằng chữ wang luôn, có chỗ kêu là mở là bộ yu (ngọc); ngọc hay vương gì thì kệ tía nó đi, ai cũng đúng hết. Vậy nên chữ wang trước nét dưới hất lên để chừa chỗ cho cái chữ sau thòng xuống lấn ra phía chữ wang một xíu để thể hiện sự kết nối đó mà, khác chữ wang sau một chút. Hay từ ban4 mở và đóng bằng từ gốc xin (tân) cũng vậy, chữ trước ẻo ẹo một phát để dành chỗ cho từ gốc kế tiếp nối vào, còn chữ cuối thì đứng thẳng. Chữ China buồn cười thiệt. Viết không thẳng thớm tí nào thì lại kêu đẹp, viết thẳng thớm thì kêu xấu.

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

Sergey Grischuk - Echo of Silence - You're With Me

Rain... Rain... Sergey Grischuk / С. Грищук - А дождь всё льёт..

la ragazza di bube

Chẳng nhớ khi nào luôn


Nó linh tinh

Thấy festival gì đó ở Âu đó, báo chí nói tùm lum là sao diễn viên này nọ chẳng có gì mà làm giám khảo, rồi sao mấy ngôi sao sáng hay sao mờ gì cũng được tới chỗ đó, rồi gi gì đó. Ta coi cái tít thôi, thỉnh thoảng ngắm hình người đẹp, chủ yếu là coi áo váy, coi người ta sáng tạo tới chỗ nào. Chớ ta cũng chẳng buồn đọc chữ, chắc trỏng cũng chê bai gì đó, coi cái tít là đoán bậy bạ ra liền mà. Cái gì chứ đoán tầm bậy tầm bạ thì ta giỏi lắm, hehe, không trúng thì trật. Nói linh tinh. Cũng là con người nhưng ở những môi trường khác nhau thì người ta có những nhận thức khác nhau. Ở xứ Á bị ảnh hưởng nặng nề bởi tư tưởng khổng tử, coi con người ta sống phải có sự chăn dắt của minh quân nào đó nên người ta suy nghĩ khác người xứ Âu, ai cũng như nhau về quyền căn bản của con người, khác nhau về năng lực và tính cách thôi. Cho nên họ thấy chuyện bà con lũ lượt tới cái chỗ đó làm đủ trò gì đó thì không hiểu sao nên cho là nhôm nhựa. Thiệt tình là tự do, bình đẳng, bác ái là ở chỗ đó. Cái xứ ham nhảy múa hơn mọi thứ trên đời đó mà, hehe. Nơi nào cũng theo gần gần như mô hình công ty, nhiều tiền thì nhiều phiếu, nhiều phiếu thì nhiều quyền. Nếu muốn nó mạnh thì mướn ban gíam đốc giỏi, trong ban giám đốc cũng có ông nào phụ trách ăn nhậu để đi nhậu chớ, 1 vài phiếu của mấy ông này cũng đâu có nhằm nhò gì miễn là bán được hàng. Ai muốn lên sân khấu thì cứ lên miễn có vé. mà đã có vé thì tất nhiên cũng có năng lực nào đó chớ bộ. Còn năng lực cấp vườn hay cấp tỉnh hay cấp quốc tế thì tính sau, hehe. Còn người ta có ngắm hay không đó là chuyện khác. Kệ nó đi, thứ nhất có tiền, thứ 2 tự do, bình đẳng, bác ái. Nhớ là tiền đứng thứ 1 nhe, hehe. Ai tỏa sáng thì cứ tỏa, ai tối mịt thì cứ tối mịt, kệ nó đi miễn không làm thay  đổi nội dung trò chơi. Cuộc đời này to hay nhỏ đều là những trò chơi mà. Ai không care thì không đi, ai ham hố thử thời vận thì đi. Có sao đâu. Như coi múa ba lê vậy đó. Trong đám diễn viên múa ba lê đôi khi cả vài chục người, cô nào cũng na ná như nhau, dĩ nhiên cũng có 1 vài người dở, hên thì bên cạnh đó cũng có 1, 2 gương mặt xuất sắc, nghĩa là diễn viên rất có thần, đập vào mắt người ta. Còn như thế nào là có thần thì ta không biết gỉai thích, chỉ biết nói bừa, hehe. Tại sao trong một đám đông ở ngoài đường phố người ta cũng đôi lúc may rủi có thể chọn ra một ngôi sao tương lai nào đó. Vậy cuộc đời mới vui chớ, không thôi đời buồn chết vì toàn là sự sắp đặt, hehe.

dễ thương

Ngày xưa. lúc mấy đứa cháu còn nhỏ, mỗi lần sinh nhật đứa nào là ta mua quà cho cả 2 anh/ chị em nó. Đứa nào sinh nhật thì được quà lớn hơn. Sau tụi nó lớn ta làm biếng, tự tụi nó tặng quà sinh nhật cho nhau. ta để 1 năm 1 lần dẫn cả đám tụi nó đi tự chọn lấy quà sinh nhật rồi ta mua. Tại ta làm biếng quá mà. Giờ tụi nó đi mua quà sinh nhật cho mấy đứa em, tụi nó cũng mua như vậy. Nghe giải thích là sinh nhật anh của bé nên mua quà cho bé nữa chớ, mua ít cũng được, cho bé mừng mà. Dễ thương quá chừng.